Pages

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Kỷ niệm sinh nhật !


  
3 lần sinh nhật không có em, nhớ lắm em biết không ! 

Sang thăm em với hoa hồng vàng và bánh sinh nhật để kỷ niệm ngày sinh của em. Ngồi bên em anh chợt nghĩ tới thời gian 20 năm quen nhau mà anh mới chỉ xuất hiện 2 lần trong ngày sinh nhật của em. 

Lần sinh nhật đầu tiên cũng là ngày chúng ta quen nhau, em ngồi đó ở góc trong cùng ôm trong lòng cái túi sách và chỉ cười khi mọi người ồn ào với những lời chúc mừng sinh nhật. Tất cả đều vui đùa và hát Karaoke trong cái quán nhỏ giữa trời mưa rét cảu năm đó. Lần thứ 2 anh đến cũng chính là năm cuối em còn bên anh và mọi người, chỉ có 2 đứa mình ngồi với nhau giữa những lẵng hoa rồng vàng. Đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất chúng ta chụp hình chung, chỉ có 2 đứa.

Tại sao vậy nhỉ ??? Tại sao anh lại có thói quen luôn ẩn mình như cái bóng bên em ??? Anh không bao giờ có mặt bên em những lúc em vui vẻ, chỉ xuất hiện anh bên em những khi em thấy cô đơn và có những điều buồn lòng. Giờ đây, em nằm đó cô đơn một mình anh mới có điều kiện xuất hiện bên em thường xuyên, trong những ngày kỷ niệm của em. Nhớ em thật nhiều, những quá khứ 20 năm như những thước phim quay chậm để anh được sống lại những giây phút xưa ...

An lành nhé, anh chỉ có một mong ước duy nhất kể từ lúc quen em. Mong em được vui vẻ mãi mãi dù em ở bất cứ đâu, anh cũng mãi mãi là một cái bóng bên cạnh trên mọi bước em đi và sẽ xuất hiện khi em cần một bờ vai để dựa ! 





"Em ra đi trời đang đông anh nhỉ
Hà Nội buồn ta lặng lẽ chia ly
Lời chia tay vội vã chẳng nghĩ suy
Em thẫn thờ giữa khung trời tăm tối

Em đi rồi anh ở lại nhặt nắng
Gom góp chờ để sưởi ấm tim em
Ước cùng em xây lại mộng êm đềm
Dẫu kỷ niệm còn buồn trong ký ức

Vẫn biết rằng anh rất mực yêu em
Vẫn biết rằng trên đời này anh chiều nhất là em
Vẫn biết rằng dù em có đi nữa , đi mãi không về thì anh vẫn chờ đợi....  Dẫu biết em có làm sai chuyện gì anh cũng chưa một lần giận em mà luôn giang tay đón em trở về............
Vẫn biết là như thế , vẫn biết là anh có thể làm bất cứ điều gì mà em muốn , cho em tất cả những gì anh có .... Vậy mà  ....."


Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Một năm xa vắng ... !



Em thương nhớ !

Lâu lắm rồi mới lại viết lên đây ! 1 năm rồi em xa anh, xa tất cả những người thân để rồi tròn 1 năm anh được cầm bàn tay em thật ngọt ngào !

Có thể anh quá quen với những ảo ảnh mà không thể nắm bắt. Chỉ có trong giấc mơ anh mới thật sự được gặp em, cầm đôi bàn tay quen thuộc và chúng ta được nói chuyện thật nhiều.

Những tháng năm đã qua từ lâu, những buổi chiều chỉ có mỳ không người lái anh em mình vừa ăn vừa đùa nghịch bên nhau được nhắc lại như những ngày tháng vui vẻ nhất. Đã từ lâu lắm rồi anh mới lại có cảm giác từng ngón tay anh lùa trong mái tóc em, gõ vào cái trán rô bướng bỉnh khi em luôn cãi lại anh.

Đã bao lần rồi nhỉ ??? Anh lang thang nơi mộ địa khi ánh đèn đường đã tắt để chuyện trò, uống rượu. Để nói, để cười với một hình bóng vô hình và để lắng nghe những lời nói chỉ mình anh hiểu. Mong ước 1 lần được nắm lại bàn tay em, được vuốt mái tóc em và vuốt lên vết sẹo trên trán do uống rượu say bị ngã xe trong một đêm lạnh giá năm nào. 


Vậy mà 1 năm rồi, thời gian trôi nhanh quá !    
 

"Từ nay anh em mình luôn được bên nhau, được đi uống, được chơi mà không ai làm phiền nữa vì ... đâu ai thấy em ngoài anh nữa"

Anh nhớ em thật nhiều ! 



Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Kẹo ơi ... ! Anh mãi mãi nhớ về em ...

Tấm ảnh này là tấm duy nhất em tặng anh trước khi đi Singapore, giờ anh đưa lên đây để tưởng niệm về em. Luôn là duy nhất em gái yêu dấu của anh !


Ôi đau đớn khi tin buồn đưa đến
người em gái từ thuỡ mới đôi mươi
Mười sáu năm xa cách hai nơi
Nay cô ấy đã ra người thiên cổ

Thắp nén hương cho người quá cố
Mà cõi lòng không thố lộ thành câu
Đã bao năm vẫn chia sẻ cùng nhau
Em đã sống thế nào … tôi luôn rõ

Em nằm xuống nhưng con thơ còn đó
Ai dỗ dành và chăm sóc thay em
Nấm mộ xanh với bia đá nghiêng nghiêng
Đôi thơ trẻ nhìn mộ mẹ hiền ngơ ngác

Nhìn tấm ảnh tâm hồn tôi tan nát
Một cãnh đời thật bi đát thê lương
Kiếp nhân sinh không thể đo lường
 

Khi định mệnh đã định tường từ trước



Hãy yên giấc đừng buồn phiền em nhé
Ngày 08 tháng 10 năm 2011


Ngày hôm nay trôi qua thật buồn và xót xa khi đưa em về nơi an nghỉ cuối cùng. Biết rằng sinh hữu hạn, tử bất kỳ nhưng không thể cầm nổi những dòng nước mắt khi nhìn em nằm đó thanh thản đi vào giấc ngủ vĩnh hằng !

Đã 16 năm bên em chia sẻ biết bao nhiêu ngọt bùi, nhớ những lời chúng ta từng nói với nhau :
" Nếu sau này già rồi, em vẫn sẽ chống gậy đến bèo nheo anh.....và em cũng tin rằng, dù bận bịu với nhiều thứ chuyện, nhưng việc của em cũng vẫn sẽ là việc của anh."

Em nói đúng, dù việc gì của em vẫn luôn là việc của anh. Ngày hôm nay những lời em nhắn lại cho Giang, cho Hương và cho chính bản thân anh sẽ được anh chuyển tới đúng nơi em muốn và những gì em muốn anh sẽ làm hết sức để em có thể vui cười nơi tiên cảnh. Với anh em vẫn luôn hiện diện dù điều đó chỉ có anh biết và chắc khó có ai chia sẻ cùng.

Hãy nghỉ ngơi em nhé ! Buông bỏ những điều vẫn day dứt và vẫn đang dở dang để bước sang một cuộc sống mới bất tử, bất diệt và không còn phiền não nữa.

Hãy nghe bài hát mà trước đây anh vẫn gửi cho em hàng tối, hay "ngủ" thật ngon em nhé. Tạm biệt cô em gái hay mè nheo, anh luôn bên em dù có bất cứ điều gì xảy ra. Âm dương không cách biệt thì chẳng gì làm anh em mình xa nhau được ! 


Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Biệt ly ..... !



Buồn thật buồn !

Biệt ly rồi, đưa người về chốn đó
Đường năm xưa, một bóng lỡ, riêng ta
Hỏi, chỉ có tiếng trả lời của gió
Ta cũng về ôm kỷ niệm, xót xa

Có những lúc trời không làm cơn bão
Cõi lòng ta vẫn chao đảo, ngã nghiêng
Vội nhắm mắt, xóa nhòa đi dấu cũ
Trong tâm tư khuấy động những muộn phiền

Em cứ mãi đùa trong cơn mộng dữ
Lụa là nào ngăn nhịp thở tim ta
Đưa tay níu, bắt gặp đời ủ rủ
Ảo ảnh thôi, một chút đó ngọc ngà

Em có thấy gió mưa buồn hơn trước
Và đời ta, con dốc ngược nhọc nhằn
Dưới bàn chân, bao vết gai cào xước
Ta đi về, lầm lũi bước khó khăn

Biệt ly rồi, đưa người về chốn đó
Em yêu ơi, sao em nỡ đành lòng
Ta gọi em, nghẹn ngào trong tiếng thở
Phương trời nào em có biết hay không ...?



Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Từ giã ... !




Nói làm gì khi em còn nặng cái "tôi"
Nên hai đứa mới xa rời từng ly một
Em cùng ai dung hoà thề thốt
Và xem anh là ngu dốt bên đường

Mùa thu này là tàn cuộc lửa hương
Em đã chọn một con đường vui thú
Với tình nhân trong đêm dài vần vũ
Đâu cần chi lời nhắn của nhủ tim lòng

Mình có gì ngoài con số không
Một trái đắng là tim lòng anh lưu giữ
Của tình em tặng cho đời lữ thứ
Người tình ơi ... anh đọng ứ bao giọt sầu

Có thét gào cho vang cả trời cao
Cũng không thể trở lại từ đầu đâu em hỡi
Chúc cho em an vui đời trôi nổi
Với sân chơi trao đổi ái ân nồng ...

~ Cô đơn ~






Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

... Ngọt ... !

 

Có gì là vĩnh viễn không em ?
Cả tình yêu của chúng mình cũng thế
Khi bên nhau gần nhất cũng biết rằng không thể
Mãi bên nhau trong suốt cuộc đời này

Gần thêm nữa làm gì đằng nào cũng chia tay
Anh cay đắng nghĩ rằng không thể có
Một người nào riêng mình để đời ko lỡ dở
Chẳng một ai trên cõi đời này ...

Cuộc sống miệt mài trôi qua kẽ tay
Lằn dọc ngang đường tình nào khô cạn
Anh chẳng còn buồn dù không thôi khao khát
Chẳng còn vui dù môi vẫn hé cười

Em chỉ là mơ hồ như thế mà thôi
Tình cũng ảo vì suốt đời mộng ảo
Anh dập tắt lửa lòng để đời thôi dông bão
Tìm chút bình yên thôi khao khát mong chờ ...


Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2009

Vui trong tình bạn !

s2ts3t-1.gif picture by hoalylily

Đừng em ạ ! Có gì vui hơn bạn,
Tình lơ mơ tựa những đám mây gần,
Tô màu tro trên viền mắt thâm quần,
Của ngày tháng rẫy đầy giây phút nhớ.

Đường qua tim tôi sẽ hoài lớ ngớ,
Giữa Thu vàng gọi gió đứng phân vân,
Tôi biết mình là loài vạc không chân,
Bay rã cánh cũng chẳng hề biết đáp.

Tôi không thể, vì em, lật ngược trang giấy nháp,
Viết lời yêu khập khiễng lại từ đầu,
Cả hai bên, cũ - mới, đều nát nhàu,
Đâu còn nữa trinh nguyên thời cắp sách.

Hồn tôi ngấm san hô mùa hoá thạch,
Em sẽ đau trên từng vết sướt cào,
Đến làm gì cho chếnh choáng đời nhau,
Hãy nhận lấy vòng tay ta bè bạn.

~ L.T.P ~



Thứ Năm, 5 tháng 2, 2009

!!!

(Bài Copy từ Kẹo Blog ...)
 
Chẳng hiểu từ khi nào mà nó chẳng còn rụt rè giữ ý với anh như hồi đầu mới quen nữa ....chỉ biết là bên anh nó luôn cảm thấy thật gần gũi, thân thương như thể anh chính là anh trai ruột thịt của nó vậy. Trước anh, nó có thể cười nói liến thoắng khi gặp chuyện vui và cũng có thể khóc lóc và vòi vĩnh như một đứa trẻ gặp chuyện không hài lòng. Mỗi lần có chuyện gì, nó đều tìm đến anh, xin anh ý kiến......vậy mà lần này........

Chắc anh buồn lắm ! 

Cũng có lẽ tại anh chiều nó quá, nó đã quen với cảm giác anh chẳng bao giờ giận nó cả ....Cho dù nó có làm sai điều gì, thì anh cũng chỉ lặng im bên nó, chứng kiến cái kết quả mà nó cứng đầu muốn phải làm cho bằng được.... để rồi khi thất bại thì chính anh sẽ lại là người an ủi nó, kéo nó ra khỏi những nỗi đau.....Vẫn biết như vậy là ích kỷ, nhưng vì nó đã quen với cảm giác thân thuộc mà anh mang đến, quen với tiếng nói, nụ cười, tình thương yêu chăm sóc của anh, quen với  cảm giác bình yên, chở che, an tâm, tin tưởng ..........và cả những lúc bất an, đau khổ,bất hạnh vì trăm ngàn thứ khác.... thì anh cũng chẳng rời xa nó... Trong lòng nó lúc nào cũng chắc chắn một điều " Nếu sau này già rồi, nó vẫn sẽ chống gậy đến bèo nheo anh.....và nó cũng tin rằng, dù bận bịu với nhiều thứ chuyện, nhưng việc của nó cũng vẫn sẽ là việc của anh."

Chuyện tình cảm của nó, anh biết hết mà .... nó đã gặp nhiều chuyện không vui, không hài lòng...và có lẽ đó là nguyên nhân của sự khao khát tình thương làm nó trở nên dễ mềm lòng....

Giá như nó biết được mình có thể làm thế nào để trái tim cứng rắn hơn, hay tốt nhất có thể biến thành tảng đá thì tốt biết mấy....vì như vậy nó sẽ chẳng rung động, bồi hồi hay đau khổ trước những chuyện đã qua và hiện tại ..... và dù có chuyện gì xảy ra thì nó sẽ không còn bị tổn thương, không còn biết đau nữa ......

Nhưng chẳng thế được đâu...nó biết ....và nó vẫn phải theo cái vòng luẩn quẩn mà số phận đã an bài ...
 
Thật khó tránh !  

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2009

Ví dụ thôi ...

Ví dụ ngày mai tôi không còn online
Như vệt khói lan man tan giữa chiều gió lộng
Em có nao lòng khi đêm sang vắng mộng
Pha giọt lệ thầm vào nỗi nhớ bâng quơ

Ví dụ ngày mai tôi không còn làm thơ
Dệt khung trời em bốn mùa thêm tươi đẹp
Em có như nàng lọ lem dùng chiếc giày biến phép
Mang ý thơ tôi về trong vũ điệu nửa khuya

Ví dụ ngày mai tôi không đến cười đùa
Giúp em tạm quên con đường đầy gai góc
Em có hỏi cái emoticon đang bật khóc
Lời nhắn tin kia bao giờ được trả lời

~ o O o ~

Ví dụ cũng chỉ là ví dụ thôi
Điều tôi nghĩ đâu hẳn điều em nghĩ
Có lẽ không tôi, đời em vẫn vậy
Thế gian này ai biết có cần ai

~ L.T.P ~ 

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2009

Happy Birthday Kẹo yêu !

blomst114.gif image by hoalylily
 
blomst114.gif image by hoalylily
07 ~ 01 ~ 2009

Một ngọn nến hồng
Thắp cho ngày sinh nhật Kẹo 
Cho gần lại thời gian và khoảng cách
Cho ấm nồng những ngày tháng chia xa
Thêm nụ hồng, thêm một tuổi đi qua
Trong giấc mơ em, buồn, vui vụn vỡ
Kỷ niệm buồn nào, xin hãy chóng trôi xa
Hãy hát lên những khúc tình ca
Hãy nâng ly, mừng em thêm tuổi mới
Hãy quên đi những buồn vui ngày cũ
Cho ngày sinh em có hoa nở ngập đường
Để hôm nay, anh mừng sinh nhật em !


Chúc em sinh nhật vui vẻ ... 
cùng tất cả những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với em ! 



Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

Ảo ảnh .... !



Chẳng có gì, chẳng có gì đâu
Đừng hy vọng, đừng giận hờn như thế
Em như thế... ôi làm sao có thể
Cơn giông chiều... ngần ngại cuối trời xa

Suốt đời em là giấc anh mơ
Như bảy sắc cầu vồng thoáng hiện
Kỳ ảo, lung linh và tan biến
Lời thì thầm... chìm loãng thinh không !

Thôi em cứ vô tình. Thôi anh cứ bâng khuâng
Cứ thoảng thốt mỗi ban mai thức giấc
Em viêm mãn làm sao em biết được
Cỏ và anh thao thức suốt đêm dài

Mưa mưa hoài... Vâng ! Mưa có hề chi
Anh quen đợi, biết rằng em chẳng đến
Ảo-ảnh-em trong anh luôn ẩn hiện
Cánh cửa im lìm thăm thẳm nỗi không em


Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008

Có lẽ ....

Photobucket



Có lẽ đúng, có lẽ sai, chắc vậy
Con đường tình thật ảo vốn như nhau
Có đắng cay và có niềm hạnh phúc
Chỉ là ta có thật dạ chờ mong...

Có lẽ đúng, người yêu ta đến vậy
Có lẽ sai, ta chẳng thể yêu người
Chỉ biết rằng bên nhau ngày chợt ngắn
Có nụ cười mãi mãi chẳng tàn phai 



Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008

Không trách em ... !


Anh không trách bởi vì em nông nổi
Lỡ yêu rồi đành chấp nhận em ơi
Khi vần thơ đã tỏ rõ thay lời ...
Cho tất cả những gì anh muốn nói ...

Em nói đúng ! tình yêu không có tội
Có chăng là sự gian dối điêu ngoa ...
Lời đâu môi khi lên mạng đó mà ...
Trong tâm khảm thì ai mà biết được ... 

70.gif vien picture by hoalylily

Anh vẫn là anh trong niềm vui ô thước
Tháng năm dài say khướt bóng hình em ... 
~ Cô đơn ~

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2008

Tình yêu ~ Tình bạn ....


Biết đớn đau sao ta vẫn kiếm tìm

Chút ân tình còn vương trong đông giá

Để giờ đây đã mỗi người mỗi ngả

Sâu thẳm đáy lòng vẫn mộng mị tương tư ...


25 ~ 10 ~ 1999

P/s :  Bài hát này đã từng khóc khi hát lên, đó là những tháng ngày xa xưa và thật vui vẻ, hạnh phúc khi cuộc sống hàng ngày là những niềm vui vô hạn ! 

Kẹo ơi ! Em cùng anh nghe và nhớ lại những ngày tháng anh em mình lúc nào cũng vui vẻ hát hò và uống nhé ! 

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008

Đêm buồn trong nỗi nhớ ...

Thức trọn đêm nay để nhớ thương em ... ( Lời của một bài hát )
  






Ôi bài hát gợi tình ai say đắm
Đêm đông buồn nghe ướt đẫm gía băng
Lời ca ru nghe chấn động não cân
Nhạc réo rắc làm cõi lòng tôi nhớ quá ...

Ánh mắt, làn môi, cùng nụ cười em đã ...
Để cho lòng tôi sa ngã nhớ nhung
Kỷ niệm đã trao trong giây phút tương phùng
Lời thệ ước cùng nụ hôn nồng thắm ...

Đêm hôm nay sao lòng tôi dao động
Nhớ nhớ...buồn buồn...mộng mộng...mơ mơ...
Đếm thời gian bằng tha thiết mong chờ
Và mượn bút thả hồn thơ về "bên ấy"

Ai đã yêu với con tim nồng cháy
Xa người tình mới cảm thấy đơn côi
Thiếu vòng tay cùng sánh bước đêm ngày ...
Ôi nhớ quá bóng hình ai ...trong hạnh ái ...

~ Cô đơn ~

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2008

Điều đáng sợ nhất ...

Photobucket


… Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà bị lãng quên… bị xem như là hạt bụi sau những hào quang rực rỡ…
 
… là khi người bạn yêu dấu nhất… từ bỏ tấm chân tình của bạn để chạy theo những điều hư ảo…
 
… là khi bạn bày tỏ nỗi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt…
 
… là khi người thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi bạn khi bạn cần được nâng đỡ tinh thần…
 
… là dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến bạn…

Cuộc sống vốn đầy ắp những niềm đau, liệu có bao giờ trở nên độ lượng hơn ?

Bao giờ mọi người mới quan tâm đến người khác và hãy dành chút thời giờ cho những người đang cần giúp đỡ…

Mỗi người chúng ta đều có một vai diễn trên sàn diễn vĩ đại của cuộc đời .

Mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm với mọi người chung quanh, nói với họ rằng chúng ta yêu mến họ…

Nếu bạn không quan tâm đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu… đơn giản bạn chỉ bị lãng quên, hững hờ… y như bạn đã từng đối với người khác…”

Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta hãy tập thói quen bày tỏ sự quan tâm đến người khác... Đâu có mất gì khi chúng ta mỉm một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ hoặc chỉ đơn giản nói rằng chúng ta muốn lắng nghe ...

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008

Men tình nhớ ...

0075.gif picture by hoalylily

Tôi gặp em trong men nồng hương rượu
Thoáng mơ màng em tạc tựa ngày xưa
Em thản nhiên trong tiếng nói cười đùa
Tôi ngây ngất nửa say và nửa tĩnh

Ngồi cạnh bên em mà tâm hồn vô định
Không biết mình đang tỉnh hay mơ
Quá yêu em nên tôi biến si khờ
Nhớ dĩ vãng và đau buồn trong hiện tại

Rượu mềm môi sao lòng còn tỉnh mãi
Sầu cô liêu uống mãi vẩn chưa say
Bởi yêu em, mang nặng nổi ưu hoài
Hình bóng ấy không phai nhoà trong trí

Tôi yêu em bởi nết na thuỳ mỵ
Nét diụ dàng như tựa một tình thơ
Vầng trăng khuya như đã quá lu mờ
Tôi lầm lủi bước về nơi độc trú ...

~ Cô đơn ~ 

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Vẫn mãi yêu em ...





Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa em lúc nào anh cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang

Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình anh bơ vơ nơi phố vắng
Một mình anh với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay

Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì em không bên cạnh
Anh thèm lắm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

Chẳng bao giờ em về với anh đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu anh tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim anh có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình em vẫn mãi ở nơi xa

Trái tim anh vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi em

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi


Môi anh vẫn cháy nồng thầm gọi...
..môi em...



Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Cười lên em nhé ...

Cố lên nhé, đừng u sầu nữa nhé
Lời ru em ai cất ở trong lòng..
Người là sóng...thì em là bờ cát
Tình vẫn trải dài...nỗi nhớ vẫn mênh mông
Cười lên nhé...bởi vì... đời vẫn thế
Cớ riêng em phải trăn trở đêm dài
Ngủ đi nhé
Đời ru em, ru mấi
Sao sẽ thức hoài sưởi ấm trái tim em..

Khóc đi em...
Nếu như em muốn khóc
Sương tan...lệ tàn...
Có lẽ dịu nỗi đau...
Lời mưa sẽ khóc thương em mãi mãi
Dĩ vãng thở dài..tiếc nuối có được đâu..
Và nói đi em...hết những lời yêu thương
Nếu có một mai, em ước..em đã nói
Em yếu đuối giữa biển đời bát ngát...
Hãy để lòng em, cuộn sóng...trả với đời...
Thanh thản nhé
Nguôi lòng cùng năm tháng
Kỷ niệm ngọt ngào...mãi sẽ của riêng em.....


Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Hình như ... !

Photobucket

Người ta thường hay nói hình như
Bởi chỉ nắm trong tay những điều ko chắc chắn
Nhưng đôi khi biết nó là chắc chắn
Họ vẫn cứ hoài thích nói hình như

hình như... anh bất lực trước ngôn từ
Nên ko thể nói với em những điều sâu kín nhất
Nhưng lẽ nào trên đời lại có hình như sự thật
Để ko bao giờ chắc chắn được thứ tha !

Người ta vẫn thường hay nói hình như là...
Để tự an ủi mình hay để làm yên lòng người đối diện
Anh và em ai là thuyền , ai là bến ?
Hay suốt đời cũng chỉ biết hình như

Người ta vẫn cứ thích lẫn lộn giữa thực và hư
Bởi sự thật phũ phàng hơn ta nghĩ
Nên cứ để bản năng và lý trí
Đi chung đường ko biết sẽ về đâu

Người ta nghĩ rằng khi yêu nhau
Sẽ thôi ko còn hình như nữa
Rằng thế giới này chỉ còn mình hai đứa
Rồi ngang nhiên dám chắc chắn đủ điều

Bởi chữ yêu luôn gắn với chữ liều
Nên hình như mới trở thành chắc chắn
Chuyện chúng mình nên nói hay im lặng
Để ko nhầm chắc chắn với hình như ... !