Buồn thật
buồn !
Biệt ly rồi, đưa người về chốn đó
Đường năm xưa, một bóng lỡ, riêng ta
Hỏi,
chỉ có tiếng trả lời của gió
Ta cũng về ôm
kỷ niệm, xót xa
Có những lúc trời không làm cơn bão
Cõi lòng ta
vẫn chao đảo, ngã nghiêng
Vội nhắm mắt,
xóa nhòa đi dấu cũ
Trong tâm tư
khuấy động những muộn phiền
Em cứ mãi đùa trong cơn mộng dữ
Lụa
là nào ngăn nhịp thở tim ta
Đưa
tay níu, bắt gặp đời ủ rủ
Ảo ảnh thôi,
một chút đó ngọc ngà
Em có thấy gió mưa buồn hơn trước
Và
đời ta, con dốc ngược nhọc nhằn
Dưới bàn chân,
bao vết gai cào xước
Ta
đi về, lầm lũi bước khó khăn
Biệt ly rồi, đưa người về chốn đó
Em yêu ơi, sao
em nỡ đành lòng
Ta gọi em,
nghẹn ngào trong tiếng thở
Phương
trời nào em có biết hay không ...?
