Pages

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Một năm xa vắng ... !



Em thương nhớ !

Lâu lắm rồi mới lại viết lên đây ! 1 năm rồi em xa anh, xa tất cả những người thân để rồi tròn 1 năm anh được cầm bàn tay em thật ngọt ngào !

Có thể anh quá quen với những ảo ảnh mà không thể nắm bắt. Chỉ có trong giấc mơ anh mới thật sự được gặp em, cầm đôi bàn tay quen thuộc và chúng ta được nói chuyện thật nhiều.

Những tháng năm đã qua từ lâu, những buổi chiều chỉ có mỳ không người lái anh em mình vừa ăn vừa đùa nghịch bên nhau được nhắc lại như những ngày tháng vui vẻ nhất. Đã từ lâu lắm rồi anh mới lại có cảm giác từng ngón tay anh lùa trong mái tóc em, gõ vào cái trán rô bướng bỉnh khi em luôn cãi lại anh.

Đã bao lần rồi nhỉ ??? Anh lang thang nơi mộ địa khi ánh đèn đường đã tắt để chuyện trò, uống rượu. Để nói, để cười với một hình bóng vô hình và để lắng nghe những lời nói chỉ mình anh hiểu. Mong ước 1 lần được nắm lại bàn tay em, được vuốt mái tóc em và vuốt lên vết sẹo trên trán do uống rượu say bị ngã xe trong một đêm lạnh giá năm nào. 


Vậy mà 1 năm rồi, thời gian trôi nhanh quá !    
 

"Từ nay anh em mình luôn được bên nhau, được đi uống, được chơi mà không ai làm phiền nữa vì ... đâu ai thấy em ngoài anh nữa"

Anh nhớ em thật nhiều ! 



Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Kẹo ơi ... ! Anh mãi mãi nhớ về em ...

Tấm ảnh này là tấm duy nhất em tặng anh trước khi đi Singapore, giờ anh đưa lên đây để tưởng niệm về em. Luôn là duy nhất em gái yêu dấu của anh !


Ôi đau đớn khi tin buồn đưa đến
người em gái từ thuỡ mới đôi mươi
Mười sáu năm xa cách hai nơi
Nay cô ấy đã ra người thiên cổ

Thắp nén hương cho người quá cố
Mà cõi lòng không thố lộ thành câu
Đã bao năm vẫn chia sẻ cùng nhau
Em đã sống thế nào … tôi luôn rõ

Em nằm xuống nhưng con thơ còn đó
Ai dỗ dành và chăm sóc thay em
Nấm mộ xanh với bia đá nghiêng nghiêng
Đôi thơ trẻ nhìn mộ mẹ hiền ngơ ngác

Nhìn tấm ảnh tâm hồn tôi tan nát
Một cãnh đời thật bi đát thê lương
Kiếp nhân sinh không thể đo lường
 

Khi định mệnh đã định tường từ trước



Hãy yên giấc đừng buồn phiền em nhé
Ngày 08 tháng 10 năm 2011


Ngày hôm nay trôi qua thật buồn và xót xa khi đưa em về nơi an nghỉ cuối cùng. Biết rằng sinh hữu hạn, tử bất kỳ nhưng không thể cầm nổi những dòng nước mắt khi nhìn em nằm đó thanh thản đi vào giấc ngủ vĩnh hằng !

Đã 16 năm bên em chia sẻ biết bao nhiêu ngọt bùi, nhớ những lời chúng ta từng nói với nhau :
" Nếu sau này già rồi, em vẫn sẽ chống gậy đến bèo nheo anh.....và em cũng tin rằng, dù bận bịu với nhiều thứ chuyện, nhưng việc của em cũng vẫn sẽ là việc của anh."

Em nói đúng, dù việc gì của em vẫn luôn là việc của anh. Ngày hôm nay những lời em nhắn lại cho Giang, cho Hương và cho chính bản thân anh sẽ được anh chuyển tới đúng nơi em muốn và những gì em muốn anh sẽ làm hết sức để em có thể vui cười nơi tiên cảnh. Với anh em vẫn luôn hiện diện dù điều đó chỉ có anh biết và chắc khó có ai chia sẻ cùng.

Hãy nghỉ ngơi em nhé ! Buông bỏ những điều vẫn day dứt và vẫn đang dở dang để bước sang một cuộc sống mới bất tử, bất diệt và không còn phiền não nữa.

Hãy nghe bài hát mà trước đây anh vẫn gửi cho em hàng tối, hay "ngủ" thật ngon em nhé. Tạm biệt cô em gái hay mè nheo, anh luôn bên em dù có bất cứ điều gì xảy ra. Âm dương không cách biệt thì chẳng gì làm anh em mình xa nhau được !