Pages

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008

Men tình nhớ ...

0075.gif picture by hoalylily

Tôi gặp em trong men nồng hương rượu
Thoáng mơ màng em tạc tựa ngày xưa
Em thản nhiên trong tiếng nói cười đùa
Tôi ngây ngất nửa say và nửa tĩnh

Ngồi cạnh bên em mà tâm hồn vô định
Không biết mình đang tỉnh hay mơ
Quá yêu em nên tôi biến si khờ
Nhớ dĩ vãng và đau buồn trong hiện tại

Rượu mềm môi sao lòng còn tỉnh mãi
Sầu cô liêu uống mãi vẩn chưa say
Bởi yêu em, mang nặng nổi ưu hoài
Hình bóng ấy không phai nhoà trong trí

Tôi yêu em bởi nết na thuỳ mỵ
Nét diụ dàng như tựa một tình thơ
Vầng trăng khuya như đã quá lu mờ
Tôi lầm lủi bước về nơi độc trú ...

~ Cô đơn ~ 

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Vẫn mãi yêu em ...





Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa em lúc nào anh cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang

Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình anh bơ vơ nơi phố vắng
Một mình anh với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay

Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì em không bên cạnh
Anh thèm lắm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

Chẳng bao giờ em về với anh đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu anh tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim anh có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình em vẫn mãi ở nơi xa

Trái tim anh vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi em

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi


Môi anh vẫn cháy nồng thầm gọi...
..môi em...



Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Cười lên em nhé ...

Cố lên nhé, đừng u sầu nữa nhé
Lời ru em ai cất ở trong lòng..
Người là sóng...thì em là bờ cát
Tình vẫn trải dài...nỗi nhớ vẫn mênh mông
Cười lên nhé...bởi vì... đời vẫn thế
Cớ riêng em phải trăn trở đêm dài
Ngủ đi nhé
Đời ru em, ru mấi
Sao sẽ thức hoài sưởi ấm trái tim em..

Khóc đi em...
Nếu như em muốn khóc
Sương tan...lệ tàn...
Có lẽ dịu nỗi đau...
Lời mưa sẽ khóc thương em mãi mãi
Dĩ vãng thở dài..tiếc nuối có được đâu..
Và nói đi em...hết những lời yêu thương
Nếu có một mai, em ước..em đã nói
Em yếu đuối giữa biển đời bát ngát...
Hãy để lòng em, cuộn sóng...trả với đời...
Thanh thản nhé
Nguôi lòng cùng năm tháng
Kỷ niệm ngọt ngào...mãi sẽ của riêng em.....


Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Hình như ... !

Photobucket

Người ta thường hay nói hình như
Bởi chỉ nắm trong tay những điều ko chắc chắn
Nhưng đôi khi biết nó là chắc chắn
Họ vẫn cứ hoài thích nói hình như

hình như... anh bất lực trước ngôn từ
Nên ko thể nói với em những điều sâu kín nhất
Nhưng lẽ nào trên đời lại có hình như sự thật
Để ko bao giờ chắc chắn được thứ tha !

Người ta vẫn thường hay nói hình như là...
Để tự an ủi mình hay để làm yên lòng người đối diện
Anh và em ai là thuyền , ai là bến ?
Hay suốt đời cũng chỉ biết hình như

Người ta vẫn cứ thích lẫn lộn giữa thực và hư
Bởi sự thật phũ phàng hơn ta nghĩ
Nên cứ để bản năng và lý trí
Đi chung đường ko biết sẽ về đâu

Người ta nghĩ rằng khi yêu nhau
Sẽ thôi ko còn hình như nữa
Rằng thế giới này chỉ còn mình hai đứa
Rồi ngang nhiên dám chắc chắn đủ điều

Bởi chữ yêu luôn gắn với chữ liều
Nên hình như mới trở thành chắc chắn
Chuyện chúng mình nên nói hay im lặng
Để ko nhầm chắc chắn với hình như ... !

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008

Hai đường thẳng song song ...

Photobucket


"Từ một điểm ở ngoài một đường thẳng, ta chỉ có thể vẽ được một đường thẳng song song với đường thẳng đó và chỉ một mà thôi" (Euclid).

Và khi hai đường thẳng đã song song, chúng chẳng cách nào có thể gặp nhau được dù muốn hay không muốn. Cũng như tôi và em, mãi mãi chỉ có thể đi bên cạnh cuộc đời nhau như những người "bạn" chứ không thể nào gặp nhau ở cùng một điểm.

Những câu chuyện tình yêu tôi đọc trong sách vở luôn tuân theo một khuôn mẫu nhất định: con trai giỏi và yêu toán, con gái lại thích văn chương. Cũng có lẽ vì người ta cho rằng phụ nữ thường yếu đuối, dễ xúc động qua những vần thơ bay bổng hay những mảnh đời tái hiện dưới ngòi bút của các nhà văn. Ấy thế mà chúng ta lại đi theo chiều ngược lại với quy ước ấy - trong đầu em dày đặc những con số, những đường biểu diễn đồ thị ngoằn nghèo, và cơ man nào là những cos, sin, cotang... trong một ma trận đầy dẫy những chiều không gian, những khối vuông tròn mà tôi chẳng làm sao có thể hiểu được. Cứ mỗi lần nhìn vào cuốn vở toán của em là tôi như kẻ... say rượu, đầu váng, mắt hoa, tay chân rời rã. Cũng như em mỗi khi nghe tôi đọc thơ hay thao thao kể về những ngày gian khổ của Robinson Crusoe, chiến tích anh hùng của Hector, Achilles lại trề môi, bảo "Anh sến như con hến".

Ừ thì thế! Nhưng em vẫn yên lặng, tròn xoe mắt, chăm chú lắng nghe những câu chuyện huyền thoại của tôi và luôn kết thúc bằng cái câu nói nghe mà tức anh ách ấy: "Chẳng biết mấy ông nhà văn kiếm đâu ra lắm chữ thế nữa!" Ở chiều ngược lại, tôi vẫn luôn tôn trọng những bài toán của em dù không ít hơn một lần tôi đã mơ rằng những con số kia bỗng nhiên mọc cánh, bay đến những chân trời xa, vượt đại dương mênh mông cùng hát với những nàng tiên cá hay bỗng nhiên biến thành bảy chú lùn. Tôi trả đũa: "Chẳng biết các nhà toán học kiếm đâu ra lắm công thức, định lý thế - nhức cả đầu!". Em gõ thước lộp cộp xuống bàn, than trời vì điểm toán của tôi cứ lẹt đẹt gần cuối lớp, cũng có nghĩa là em sẽ bị cô chủ nhiệm quở trách do không thể "dạy bảo" tôi "nên người". Năm này qua năm kia, cái danh hiệu học sinh khá vẫn không thèm để mắt tới tôi và tôi bị liệt vào nhóm học sinh không thể dạy nổi.

Mà, có phải tại tôi không cố gắng hay lười biếng đâu chứ! Chỉ vì những con số bé xíu kia chẳng bao giờ chịu nằm yên trong đầu tôi lấy quá một giờ. Thay vào đó, chúng nhảy valse trong vũ hội cung đình, nơi cô bé lọ lem đang hoá thân thành nàng công chúa hay leo tuốt lên những chiếc thảm bay Ba Tư vi vu đến vương quốc những vì sao. Khi ấy thì toán lý hóa chi cũng như nhau cả thôi mà. Benzen có bao nhiêu hydro thì... mặc kệ nó chứ đâu có liên quan gì tôi. Tôi có xây kim tự tháp đâu mà phải nghiên cứu mấy cái hình không gian ấy nhỉ? Và hơn thế nữa, tôi làm sao học được khi lúc nào trước mặt tôi cũng là cái nhíu mũi "chết người" của em - cái nhíu mũi vẫn cùng tôi đi vào giấc ngủ mỗi đêm về? Em buông viết, thở dài ngao ngán trước cái thằng tôi... đần độn, tuyên bố: "Anh mà đậu tốt nghiệp, mặt trời sẽ mọc ở hướng Tây."

Mặt trời không mọc ở hướng Tây và trái đất vẫn hình tròn, vẫn quay quanh mặt trời, vẫn nghiên đúng 23,5o. Thế nhưng tôi đã đậu tốt nghiệp trung học và hiên ngang mở toang cửa trường đại học để theo đuổi nghiệp văn chương như ước nguyện thuở nào. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi nắm tay em đi dọc con sông quê hiền hoà đã nuôi cả hai chúng tôi khôn lớn. Đây là bãi dâu hai đứa từng ngắt lá nuôi tằm. Ngay chỗ này chúng tôi vẫn từng ngày ngồi học bên nhau...

Đưa tay chỉnh đồng hồ về con số 5:45 AM, tôi chỉ về phía cuối chân trời, nơi hoàng hôn dần tắt: "Mặt trời đã 'mọc' ở hướng Tây.". Em phá ra cười, bảo tôi là kẻ nhỏ mọn, ghim gút nhất thế giới. Tôi mà nhỏ mọn ư? Oan quá! Đã thế, tôi nhỏ mọn thật cho em biết, cho... chừa cái tội vu vạ đi. Tôi xoè tay...

- Gì?
- Đòi nợ
- Nợ gì kia?
- Một nụ hôn mà em đã hứa nếu tôi đậu đại học.

Em le lưỡi, phán: "Đừng có hòng" và chạy vụt đi. Bên bãi dâu quê hương, có hai đứa trẻ vừa lớn tung tăng chạy đuổi nhau như trò chơi đuổi bắt ngày nào của những ngày thơ ấu. Những cơn gió ùa đến đùa vui với chúng tôi. Và khi tôi suýt bắt được em, đôi chân bỗng chới với. Tôi ngã. Em vẫn lao đi.

Bốn năm đại học tưởng dài nhưng cũng chỉ như cơn gió thoảng. Trong bốn năm ấy, tôi lúc nào cũng đau đáu về quê hương với đồng lúa chín vàng, trĩu hạt. Có lúc ngồi với em giữa vũ trường trong tiếng nhạc techno ầm ĩ, tôi chỉ mong sao được nghe tiếng rì rào của những hàng tre hay câu Dạ cổ hoài lang da diết. Bốn năm, tôi vẫn cứ là một anh nông dân rặt. Em thì không.

Rất nhanh, em bắt kịp nhịp độ của đời sống đô thị. Bốn năm, với tư cách của một sinh viên kinh tế năng động, em lao vào kinh doanh và thành công của em vượt quá những gì tôi có thể tưởng tượng. Nhìn em bây giờ, mấy ai còn nhớ một thời lam lũ em đã đi qua. Mà dù có nhớ thì liệu họ có dám nói ra không khi mà bản thân em cũng đang cố quên đi thuở ấy. Một lần, tôi hỏi em: "Cô Lắm ngày xưa còn sống hay chăng?", em lắc đầu: "Không sống, cũng không chết, mà đã ngủ yên ở một nơi nào đó giữa đô thành.". Em nói đúng! Lắm đã tự giác lui vào giấc ngủ để ánh hào quang toả sáng quanh một nữ doanh nhân thành đạt là em. Và tôi cũng tự giác lui về đúng với vị trí của mình cùng những dòng thơ chưa trọn vẹn.

Chia tay, em hôn tôi - nụ hôn nhạt như nước soda không đường. Em nói, nói thật nhiều rằng những vần thơ là vô tội, nhưng cuộc sống luôn phải cần nhiều thứ khác hơn. Em bảo em nhớ quê nhưng suốt 4 năm qua tôi lại chưa từng nghe em nhắc đến nó ngoài vài tháng đầu tiên sống cảnh xa nhà. Em bảo em yêu tôi và sẽ vẫn mãi bên tôi nếu như tôi có thể vất những trang sách của tôi vào ngăn tủ để cùng em làm kinh tế... Em nói nhiều, nhiều lắm! Bất giác, tôi ước sao bỗng nhiên em im lặng như ngày nào e ấp ngồi bên tôi cùng ngắm những vì sao. Những giọt nước mắt lặng thầm của tôi rơi xuống như hai đường thẳng song song - hai đường thẳng chẳng thể gặp nhau ở một điểm chung nào đó. Toán học của em luôn luôn đúng. 

Nhưng toán học của em sai bởi một và một đã không bằng hai mà vẫn chỉ là hai một. 

NHƯ EM VÀ TÔI !

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2008

Mưa rơi ...

Photobucket

Biết tình yêu em mãi mãi không thành
Để con tim càng lạnh lùng băng giá
Nhưng với anh em vẫn là tất cả
Là mưa sa là bão táp đời anh

Cái khoảnh khắc anh vẫn đợi từng giờ
Nó vẫn cháy âm thầm trong kí ức
Bởi yêu em nên tim này day dứt
Giọt lệ nào đã thầm nhỏ vào tim

Bóng dáng ai anh vẫn mãi đi tìm ?
Tìm trong mưa tìm cả trong đêm tối
Đường tình duyên có đường nào mòn lối
Đi qua rồi đường lại mọc chông gai

Sống làm sao cho đúng nghĩa làm trai
Yêu một lần nhưng đừng yêu giả dối
Yêu chân thật không bao giờ có tội
Đêm qua rồi ánh sáng lại bừng lên

~~o O o~~


Có bài thơ anh viết chẳng thành tên
Viết trong mưa viết bên này song cửa
Mưa ơi mưa ! Mưa đừng buồn gì nữa
Nghe mưa buồn ký ức càng buồn hơn

Chiều thứ bảy trời đổ mưa không lớn
Nhưng với anh đã đủ ướt cuộc đời
Bài thơ ơi sao để ướt mất rồi
Trên trang giấy vẫn in nhoà dòng chữ

Thơ viết gì viết về người thiếu nữ
Sớm yêu tôi rồi lại sớm xa rời
Tình yêu ơi ! Sao tan vỡ mất rồi
Kể từ khi em nói lời li biệt

Em ngây thơ hay là em không biết ?
Bai thơ này anh viết để tặng em
Lời anh nói cứ xem là giả dối
Nhưng tình yêu anh mãi mãi chân thành


Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

Viết về tôi ...


Thích nhất trên đời là được viết cho tôi
Cái tôi riêng mình, cái tôi thứ nhất
Cái tôi mỉm cười, cái tôi nước mắt
Cái tôi lúc nào cũng muốn bình yên

Viết cho cái tôi xuôi ngược kiếm tiền
Chìm nổi giữa muôn sự đời đen trắng
Viết cho cái tôi đêm về im lặng
Thấy mình lạc giữa trăng sao ...

Viết cho cái tôi mơ mộng khát khao
Muốn thành Đại bàng tung trời cưỡi sóng
Viết cho cái tôi một chiều lóng ngóng
Đặt tên cho những nỗi buồn ...

Cái tôi vụng về mà lại dễ thương
Có lúc bốc đồng, có khi ích kỷ
Có lúc buồn rầu, có khi hoan hỉ
Có khi rất đỗi bình thường

Cái tôi đêm nay mệt mỏi chán chường
Thèm trốn đến nơi không ai mời gọi
Thanh bình một cõi
Lắng nghe phiền muộn tan đi ! 

~ ~ ~ o O o ~ ~ ~

Đêm nay dài vô tận và thật buồn ... !



Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Tình cờ ... !

Yêu em là chuyện tình cờ
Mất em thêm một tình cờ thứ hai
Cả ngày ngồi nhậu lai rai
Thấy ta xứng đáng được hai tình cờ

Mừng ta còn được thất tình
Y như thuở mới vươn mình mười lăm
Bây giờ thơ thế dao găm
Đâm em chí tử đâm nhầm cả ta

Bất tài nên chỉ làm thơ
Làm thơ trị bệnh vu vơ thất tình
Xơ rơ nhớ bóng nhớ hình
Cho thơ lãnh đủ trăm hình phạt em

Lâu nay thân mật nói cười
Đi về coi bộ ngọt bùi thiết tha
Không ngờ ta chỉ là hoa
Cho em làm dáng kiêu sa một thời

Để coi cái bệnh thất tình
Đang đà tái phát hành mình ra sao
Bây giờ bản lĩnh đã cao
Cùng lắm như thuở dật dờ biết yêu

Đời ta rực rỡ mấy thời...
Ở trường cắp sách chơi bời yêu em
Trội hơn bốn thuở kể trên
Thất tình lộng lẫy chênh vênh một thời

Được thêm một chuyến thất tình
Cảm ơn em lượng sức mình bỏ ta
Thế là vườn tược thi ca
Sum xuê thêm nụ xót xa tuyệt vời

Thất tình quả thật mau già
Ta trông ta chẳng giống ta chút nào
Giống y một gã côn đồ
Muốn nhai muốn nuốt em vào trái tim

Đêm nay em ngủ một mình
Còn ta vẫn ngủ với hình bóng em
Quờ tay ôm cái gối mềm
Mê man hôn cánh tay mình mê man

Em cười cợt đã đời chưa
Tự nhiên tiếp tục chẳng ăn thua gì
Vui em ở buồn em đi...
Lòng ta chẳng sứt mẻ gì bóng em


8


... Mạng là nhỏ thôi một cõi đi về
Chốn hư ảo giữa bộn bề đời thực
Là nơi tôi tìm giữa đêm về thao thức
Một niềm vui nào nho nhỏ xinh xinh !