Em thương nhớ !
Lâu lắm rồi mới lại viết lên đây ! 1 năm rồi em xa anh, xa tất cả những người thân để rồi tròn 1 năm anh được cầm bàn tay em thật ngọt ngào !
Có thể anh quá quen với những ảo ảnh mà không thể nắm bắt. Chỉ có trong giấc mơ anh mới thật sự được gặp em, cầm đôi bàn tay quen thuộc và chúng ta được nói chuyện thật nhiều.
Những tháng năm đã qua từ lâu, những buổi chiều chỉ có mỳ không người lái anh em mình vừa ăn vừa đùa nghịch bên nhau được nhắc lại như những ngày tháng vui vẻ nhất. Đã từ lâu lắm rồi anh mới lại có cảm giác từng ngón tay anh lùa trong mái tóc em, gõ vào cái trán rô bướng bỉnh khi em luôn cãi lại anh.
Đã bao lần rồi nhỉ ??? Anh lang thang nơi mộ địa khi ánh đèn đường đã tắt để chuyện trò, uống rượu. Để nói, để cười với một hình bóng vô hình và để lắng nghe những lời nói chỉ mình anh hiểu. Mong ước 1 lần được nắm lại bàn tay em, được vuốt mái tóc em và vuốt lên vết sẹo trên trán do uống rượu say bị ngã xe trong một đêm lạnh giá năm nào.
Vậy mà 1 năm rồi, thời gian trôi nhanh quá !
"Từ nay anh em mình luôn được bên nhau, được đi uống, được chơi mà không ai làm phiền nữa vì ... đâu ai thấy em ngoài anh nữa"
Anh nhớ em thật nhiều !

